zlo.vn – Truyện Voz: Ngày hôm qua… đã từng – Full Phần I – My Life

Truyện Voz: Ngày hôm qua… đã từng – Full Phần I – My Life

Đây là cái tôi gọi nó là hồi ký của riêng tôi…và là tiểu thuyết đối với một số người. Chẳng quan trọng…vì điều tôi cần duy nhất những người quan tâm tôi xem nó là hồi ký…

Truyện Voz: Ngày hôm qua... đã từng - Full Phần I - My Life

Truyện Ngày hôm qua đã từng full của phần I (từ chap 1 đến chap 115):

…một câu chuyện đời của một thằng nhóc đã trãi qua trong quá khứ Có nước mắt, có máu, có những hờn ghen, có tình yêu chân thành, có sự hy sinh, có toan tính của cuộc sống. Đôi lúc trong cuộc sống này có những điều tưởng chừng như vô lý, đôi lúc trong cuộc sống người ta chẳng thể tin vào cổ tích có thật giữa đời thường, chẳng sao cả, đó là quyền cảm nhận của mỗi người, chẳng sao cả vì cuộc sống vẫn luôn như vậy mà. Nhưng hãy đọc, hãy cảm nhận bằng trái tim mình, biết đâu bạn sẽ tìm dc một điều gì đó cho tâm hồn mình. Tôi ko chắc bạn sẽ thích câu chuyện này nhưng tôi hứa sẽ vẫn kể thật nhất cho đến hết câu chuyện mặc dù tôi biết nó thực sự vô lí…và thật hoang đường. Có người nói đây chỉ là bịa đặt, có người nói đây chỉ là chuyện hoang tưởng…có trong phim ảnh…ừ thôi thì hãy cứ xem nó đơn giản là một câu chuyện “tiểu thuyết” do tôi “sáng tác” vậy. Đúng hay sai, thật hay giả…thật mong manh làm sao….Tôi đang cố làm điều tôi muốn để dành tặng người tôi đã, đang và có lẽ sẽ vẫn yêu. Cho nên hôm nay mạn phép xin dc post hồi ký ở đây…đơn giản để tăng cơ hội “cô ấy” đọc được…

Vì đôi với tôi nó là hồi ký có thật cho nên tôi sẽ gọi nó là “Ngày hôm qua…đã từng” hay còn gọi là “My life”.

- Tác giả: Nguyen Mon
- Post by: www.zlo.vn

PHẦN 1 – MY LIFE

———————–

Ngày hôm qua…đã từng – Chap 1

Chuyến xe khách lặng lẽ bon bon trên trên đường. Hai bên đường tối om nếu ko có đèn của những chiếc xe khác trong đêm thì đúng là một sự cô đơn đến nao lòng, trời gần sáng se lạnh,mọi thứ đều im lặng chỉ còn tiếng xe, tiếng ngáy đều đều của lão già ghế bên cạnh. Nó buồn ngủ, nhưng chẳng thích ngủ tí nào, nằm dựa vào kính xe nhìn ra bên ngoài mặc dù chẳng thấy gì. Dòng suy nghĩ cứ ùa về, có một chút lo lắng, một chút hồi hợp và cả háo hức nửa chứ. Sắp làm sinh viên có khác, cảm giác thiệt là lung tung hết, trong đầu tưởng tượng ra đủ mọi viễn cảnh, nào là mỳ tôm, nào là anh em chiến hữu, nào là giảng đường, nào là những mối tình sinh viên ngọt ngào….Không biết có giống như những gì nó được nghe, được kể, ko biết mọi thứ có thú vị như trong phim, trong truyện nó được coi về cuộc sống sinh viên ko nửa. Suy nghĩ, dự tính là vậy chứ cũng lo lắm chứ, cơm áo gạo tiền, dù gì đồng lương giáo viên ít ỏi của mẹ nó làm sao đủ cho nó sống ở cái đất Sài Gòn nghe nói đắt đỏ, tốn kém dữ lắm. Mà thôi lo lắng chi nhiều dù sao cũng chính nó bỏ hết mọi sự sắp xếp cho tương lai ổn định của gia đình nó để chọn con đường bon chen lên Sài Gòn thử làm sinh viên một cho biết mùi đời với người ta mà. Nhớ cái hôm biết được kết quả ĐH xong mẹ nó có hỏi:
- Mày tính sao hả con? Mẹ lo cho mày mấy con đường liệu mà tính cho kỹ. Tương lai của mày mẹ lo tới đó thôi con!
Nó trầm ngâm. Thiệt là khó nghĩ quá đi. Mẹ nó nhờ bà con lo cho nó một là theo ông anh giám đốc một cty, vừa được đào tạo, vừa có lương thử việc ít nhất cũng 10tr trở lên mà mẹ còn vẻ ra cái viễn cảnh đi theo phụ giữ ghế giám đốc cho ông anh nửa mới ghê chớ =)). Còn con đường thứ hai là theo ông chú bên quân đội nghe đâu chức lớn dzữ lắm viễn cảnh cũng an nhàn, được nhà nước nuôi, được làm công dân gương mẫu, sống tốt đời đẹp đạo. Nghĩ tới đó thôi là muốn ớn lạnh trong người rồi, đi học có mấy cái nội quy nhỏ của trường lớp mà nó còn quậy muốn banh cái trường giờ kiu nó khép mình vô cái khuôn khổ của quân đội thà giết nó còn hơn. Nghĩ đi nghĩ lại, nghĩ tới nghĩ lui, mấy ngày nay nghe tụi bạn hết đứa này tới đứa kia nhận giấy báo nhập học, khăn gói lên Xì-phố học đại học thấy cũng ham. Tính nó lại thích thử thách,mạo hiểm, ko thích nghe theo sự sắp đặt của bất cứ ai cho nên có lẽ tung cánh thử sức mình vài năm xem sao. Vậy là tối đó nó phán một câu xanh rờn.
- Mẹ! Con đi Sài Gòn học. Thử sức vài năm rồi tính tiếp.
Mẹ nó chẳng thèm hỏi gì nhiều gật đầu cái rụp
- Ờ đi đi cho biết cực khổ con à!
Mãi mê suy nghĩ trời gần sáng hồi nào hổng hay. Xe cũng vừa tới Tiền Giang. Nó vươn vai sửa soạn hành lý chuẩn bị xuống xe. Thiệt là học ở Sài Gòn nhưng giờ phải ghé Tiền Giang một hai ngày rồi mới được thả đi. Phải giải quyết xong nhỏ bạn gái cuối cùng trong số vài cái mối tình học trò linh tinh vớ vẫn của nó để còn yên tâm mà dấn thân bắt đầu cuộc sống mới nửa chứ. Nói gì thì nói nó chưa bao giờ gặp nhỏ ở ngoài đời, chỉ nói chuyện, chat qua wc vậy đó mà iu nhau (đúng là tình ảo).Nói chung nhìn qua WC với hình thì nhỏ xynh xắn, dễ thương nhưng ko biết bên ngoài thì có khác ko đây. Mấy hôm trước nó nói sẽ lên SG học, vậy là con nhỏ một hai bắt nó phải ghé Tiền Giang để iu offline theo cách nói của nhỏ là “ em muốn tụi mình chuyển từ tình ảo sang tình thật”…Khóc lóc, giận dỗi và cả đe dọa bỏ học bỏ nhà đi kiếm nó cuối cùng nhỏ cũng ép nó ghé TG gặp mặt…Xe dừng ở Tân An, nó xuống xe, móc điện thoại call cho nhỏ. Đã gọi điện kiu ra đợi rồi mà giờ bỏ nó một mình đứng bơ vơ.
- Alo!…tui xuống xe rồi nè chị 2 trốn đâu dzậy?
- Hihi anh xã nhắm mắt lại đi
- Dẹp hok có xã huyện gì hết em lại đón anh nhanh dzùm.Mõi chân quá
- Thì a nhắm mắt cái đi năn nỉ mà. 1 phút nha nha nhaaaaa
Hôm nay không biết bày đặt trò gì nửa rồi. Thôi kệ để coi nhỏ làm gì với nó. Nhắm mắt mà lòng cũng hồi hộp, dù gì cũng chưa bao giờ gặp mặt ở ngoài đời mà. Lo là lo cái vụ nhỏ mà cao hơn nó là coi như lấy cọng bún thắt cổ tự tử có nghĩa hơn….Nó khịt khịt mũi, hình như có mùi nước hoa của con gái. Quái tự nhiên cái mũi nó nóng nóng, cái nóng đó chạy từ từ vòng qua má, tới tai, xong chạy ra sau gáy rồi lại quay vòng ra trước mũi – trời trời hok lẽ trúng gió.Mở mắt ra nó té ngửa. Thì ra nhỏ đứng kế nó nảy giờ.
- Làm gì dzậy sao tới hok lên tiếng?
- Đang nghiên cứu anh xã – nhỏ cười má lúm đồng tiền (nó thích nhỏ nhất là cái má này mà)
- Nghiên cứu chi chị 2
- Thì coi phải anh xã của em hok mà ^^.Anh nè!
- Gì
- Phải anh xã hok anh xã @@ (Con này rảnh hok phải nó chứ ko lẽ thằng nào rảnh đứng nhắm mắt cho nó nghiên cứu nảy giờ)
- ờ chắc hổng phải chị lầm người rồi ha. Nghi ngờ hỏi chi nửa
- Hihi ngta hỏi cho chắc mà. Tại anh xã baby hơn trên hình sợ lộn người – Ờ nghĩ cũng đúng coi vậy chứ mặt nó ở ngoài non choẹt à.
- Thôi mệt.Giờ sao.Đứng giữa đường hoài hả chị
- Ghét kiu chị hoài làm như ngta lớn tuổi hok bằng. anh xã chưa ăn sáng đúng hôn
- Ờ chưa ăn
- Vậy em đưa anh xã qua nhà nghĩ bỏ đồ rùi tụi mình đi ăn sáng hen
- Uhm!Rồi đi bộ hở
- Hihi xe em để sau lưng xã kìa.

Ngày hôm qua…đã từng – Chap 2

Nó ngồi lên xe để đồ đạc lên trước xe xong, nhỏ nhảy tót lên ngồi sau lưng vòng tay ôm lấy nó. Mèn ơi con này gan dù là bạn trai nhưng mới lần đầu dc gặp mà ôm tỉnh bơ @@

- Mới gặp lần đầu dám ôm rùi hả
- Có gì hok dám. Em ôm anh xã của em mà ^^ – nó lắc đầu mĩm cười siết ga, nhỏ càng siết chặt nó hơn đầu dựa vào vai nó hát khe khẽ.Chắc nhỏ vui lắm

Vậy là cả ngày hôm đó nhỏ với nó đi khắp các nơi nhỏ hay nói đến trên mạng, từ trường học, quán café, đến chỗ nhỏ hay ra chơi với tụi bạn nhỏ. Lúc này nó mới có dịp nhìn kỹ lại cô bé này, cao bằng nó, ngoài gương mặt xinh xắn ra thì dáng nhỏ Linh phải nói là ổn, điện nước đầy đủ nếu ko muốn nói là dư so với mấy đứa con gái cùng lứa hoặc chí ít hơn hẳn mấy con mắm trong lớp nó.@@Tối nhỏ lại đưa nó đi dạo, ăn uống linh tinh căn cả bụng rồi mới trở lại nhà nghĩ. Biết bao nhiu lời định nói với nhỏ mà cả ngày hổng thể nói ra được, thấy nhỏ vui cũng hok nỡ nói ra. Thiệt tình nó cũng không biết nó có thích nhỏ thật hay không nửa. Nó nhảy lên giường trùm cái mền lại thở dài.Tự nhiên nhỏ nhảy lên chui vào nằm kế bên. Nó quay qua nhìn nhỏ chưng hửng

- Gì đó
- Gì là gì?
- Tối rồi sao hok về nhà đi cho tui ngủ nửa.Bộ hok ngủ hả?
- Thì ngủ nè
- Là sao @@ tính ngủ đây luôn hả. Mẹ em la sao.
- Hì hì em xin mẹ qua qua nhà nhỏ bạn ngủ tập văn nghệ mà.
- Ngủ đây hok sợ tui làm gì bậy hả?
- Xí tui đạp lọt giường lun chứ mơ làm bậy à – nhỏ chu chu cái mỏ rồi giành lấy cái mền cuộn tròn nằm nhìn nó.

Nó cũng chẳng muốn cãi với nhỏ làm gì nửa vì trong đầu nó lúc này nhiều suy nghĩ lắm. Thật khó để nói ra rằng tình cảm của nó dành cho nhỏ vẫn chưa đủ để nhỏ trở thành người yêu nó, nó ko muốn chỉ vì những trò đùa tình cảm của nó hồi còn học 12 sẽ làm tổn thương nhỏ, dù gì trong những ngày nó chìm đắm trong sự chán nản, thù hận và bất cần, cô bé này đều chịu khó ngồi chia sẻ với nó dù là đêm, hay ngay hoặc bất cứ lúc nào nó gọi. Lần này nó ghé gặp nhỏ để tạm dừng mối quan hệ tình cảm này lại vì nó muốn để quá khứ qua một bên bắt đầu cuộc sống mới….nhưng sao nói ra được đây khi cô gái nằm kế bên nó thực sự đáng yêu và đang rất vui bên cạnh nó. Mà điều đáng lo hơn là nó sẽ ko kiểm soát được bản thân nửa…nổi điên lên quá trời…nảy giờ ngta lo suy nghĩ chuyện trong đại còn chị 2 này nằm kế bên hát mấy bài trẻ con, nhỏ nằm sát người làm nó không thể không lén nhìn nhỏ được.Đột nhiên nhỏ ngước mặt lên và tất nhiên bắt gặp ánh mắt của nó.

- Á đồ dê xồm nhìn lén gì đó – nhỏ dứ dứ nắm đấm trước mắt nó
- Nhìn gì đâu…tại…tại…anh – nó hơi lúng túng – mà em nằm xích ra đi nóng mún chết à…cứ nằm sát sát dzậy ai mà chịu nổi
- Xí em làm gì kệ em nha ai bỉu anh nhìn chi
- Ơ nằm ngay tầm mắt ngta mà hok cho nhìn
- Hok cho đó…a nhắm mắt ngủ đi ai mượn mở mắt chi

Thiệt là nổi điên với cái con kua này. Thôi ráng nhắm mắt nghĩ về bồ tác coi bộ có lý hơn.Nó thở dài nhắm mắt lại. Đươc khoảng hơn 10 phút, gần như nó sắp đi thăm bồ tác thật thì mặt nó nóng nóng vì hơi thở nhẹ nhẹ…chưa kịp mở mắt ra thì môi nó đã chạm vào một bờ môi mềm mại của ai đó. Máu trong người nó chảy rần rần…hok lẽ bồ tác linh dzữ vậy hả trời…mà thôi kệ bồ tác hay ai đang cưỡng hôn nó cũng mặc kệ, cái tính nó ai cưỡng gì chứ mấy cái vụ này thì càng khoái =))…hok cần mở mắt ra nó đưa tay siết chặt lấy người đang hôn nó…nụ hôn say đắm và ngọt ngào, đã lâu rồi nó ko hôn một cô gái nào mà…Mọi thứ càng lúc càng ko thể kiểm soát được nửa rồi. Nhỏ giờ nằm hẳn lên người nó, hai tay nhỏ bắt đầu mở từng cúc áo nó ra trong khi đôi môi vẫn ko chịu rời môi nó….Chiếc cúc áo cuối cùng chuẩn bị dc mở xong thì nó nắm lấy hai bàn tay nhỏ rồi ngồi dậy khẽ đẩy nhỏ ra một bên…Nhỏ đưa ánh mắt ngơ ngác nhìn nó.

- Sao vậy anh
- Anh…anh nghĩ mình ko thể. Anh là người ko tốt…Anh…tình cảm của anh với em..dường như vẫn chưa đủ lớn để làm gì hay hứa hẹn gì với em hết. Anh vẫn còn là thằng long bong….anh…anh….sợ nếu mình vượt quá giới hạn…người thiệt thòi sẽ làm em…anh sợ em phải chịu tổn thương khi gắn cuộc đời vào một thằng chưa biết ngay mai ra sao như anh….

Nó nói nhiều lắm…Nói những điều nó đang nghĩ trong lòng ra với nhỏ từng câu từng chữ một, ko biết nhỏ có bị tổn thương ko chỉ thấy đôi mắt nhỏ dường như đánh mất niềm vui từ lúc gặp nó đến giờ…Nhỏ im lặng, ko nói gì. Nó cũng vậy, nói ra hết tất cả, nó cũng chuẩn bị cho tình huống xấu nhất là nhỏ sẽ bỏ đi ngay bây giờ. Hơn 15 phút trôi qua…chợt nhỏ đứng dậy bước vào phòng tắm

- Em tắm một chút. Anh chờ em nghen

Tiếng nước chảy nhẹ nhẹ dường như ko đủ lấp đi tiếng khóc của nhỏ. Nó nằm đó mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Đứng dậy định gõ cửa phòng tắm để an ủi mà cũng ngập ngừng ko dám bước vào.Nó chỉ đành đứng dựa vào tường…lặng im nghe tiếng nước, tiếng gió, tiếng xe chạy ngoài đường…nó mĩm cười chua chat….dù sao nhỏ cũng ko phải là người đầu tiên nó làm đau và rời xa theo cách như vậy. Nhưng sao nó thấy lạ trong người quá…nó hối hận chăng…
Cửa phòng tắm mở, nhỏ bước ra đứng cạnh nó. Vứt bỏ lon bia về góc phòng nó quay qua nhìn nhỏ…trên người nhỏ giờ chỉ mặc mỗi chiếc áo sơ mi nó treo trong phòng tắm lúc sáng. Linh chẳng nói gì, chỉ nhìn nó bằng ảnh mắt dịu dàng…

- Em ko sao chứ…anh…xin….l….. Lời nói chưa kịp nói hết nhỏ đã ôm chầm và đặt lên môi nó một nụ hôn gấp gáp và mãnh liệt….nhỏ rời nó ra, nhìn nó nói trong nước mắt
…em yêu anh…em hiểu anh đang nghĩ gì…em hok phải người dễ dãi…nhưng em yêu anh…em sẽ chờ anh xã đến chừng nào anh xã quay lại thì thôi…

Rồi nhỏ lại hôn nó say đắm…Bản thân nó cũng cảm nhận được tình cảm của Linh hơn những gì nó tưởng…Khẽ đưa bàn tay ôm chặt lấy Linh. Có thể nó không thích nhỏ nhưng vào lúc này nó không thể lạnh lùng được.

Giấc ngủ ngon lành, trời sáng…đã đến lúc nó tạm biệt nhỏ để tiếp tục hành trình của mình…trước khi nhỏ ôm chặt lấy nó nói rất nhiều, rất nhiều…đến nỗi nó chẳng còn biết trả lời gì nửa. Chỉ còn cách ôm chặt lấy nhỏ để rồi lặng im bước lên xe tiếp tục hành trình về Sài Gòn. Nơi nó bắt đầu một cuộc sống mới, với những thử thách và điều thú vị mới…Ngồi trên xe, lặng lẽ trả lời từng tin nhắn đầy yêu thương của nhỏ mà lòng nó cứ lan man ko có tý cảm xúc nào hết. Ngày hôm đó đánh dấu ngày đầu tiên nó đã bắt đầu cho cuộc đời sinh viên phía trước và nó cũng ko biết dc rằng sau ngày hôm ấy nó cũng đã bắt đầu những chuỗi ngày đầy những buồn vui, ngọt ngào, hạnh phúc, tội lỗi, đau khỗ và cay đắng…


Ngày hôm qua…đã từng – Chap 3

Đến SG!Chưa gì SG đã chào đón nó bằng một cơn mưa nặng hạt.Đứng trú mưa trên nhà chờ xe bus mà lòng ngổn ngang trăm thứ. Lúc nói lên đây dù mẹ có gửi cho nó cả 1 cái sớ táo quân đầy đủ địa chỉ và các số điện thoại của bà con trên này nhưng nó gạt phắt đi:

- Mẹ để con tự lo. Con ko thích làm phiền bà con nào hết. – Thực ra đúng là nó chẳng cần mẹ nó phải lo lắng gửi gắm gì ai hết, nó chúa ghét gửi gắm bà con cô bác, từ nhỏ nó cũng đã sống xa gia đình, việc đi học, đi thi và giờ nhập học cũng tự một mình nó đi chứ chẳng cần cha mẹ đưa đón, lo lắng chuyện ăn ở gì hết (có bác lo dc rồi =)) ).

Sài gòn trời mưa nhưng cũng ôn ào và náo nhiệt, nó cũng ko lạ lẫm lắm vì nó cũng từng sống từ nhỏ ở thành phố Cần Thơ rồi mà. Bụng đói cồn cào, miệng thì rủa thằng anh bạn cả buổi trời chưa thấy ra đón nó mặc dù chửi muốn nát cái điện thoại. Xung quanh là âm thanh hỗn tạp của những người bán hàng rong, những người xe ôm chèo kéo khách và cả tiếng gọi nhau í ới của mấy anh chị trong màu áo xanh đang tiếp sức giúp đỡ cho những thằng sinh viên ngoại tỉnh lên SG nhập học như nó.Nó mĩm cười vì nó cũng sắp là sinh viên rồi chứ bộ, năm sau nó sẽ thử khoác lên người màu áo xanh ấy để thử cảm giác sinh viên tình nguyện ra sao (thật là gương mẫu:-“ ). Cuối cùng thằng quỷ cũng tới đón nó. Vừa tính chửi vài câu cho xả cái tức trong bụng thì phát hiện nhỏ con gái xinh xinh đứng kế bên…giờ chẳng lẽ mở cái miệng ra chửi thì mất hình tượng lắm (sinh viên gương mẫu mà) nên nó nhẹ giọng.

- Sao giờ mới tới mậy…chờ 2

shared on wplocker.com